NHẬN DIỆN CÁ NHÂN-PHÁT HUY ĐIỂM MẠNH CÓ DỄ KHÔNG?

NHẬN DIỆN CÁ NHÂN – PHÁT HUY ĐIỂM MẠNH CÓ DỄ HAY KHÔNG?

detreocayinfonet1

Nhận biết “Điểm mạnh” của mình có dễ chút nào không? Thật ra, mỗi lần làm bài phân tích điểm mạnh, điểm yếu đối với tôi là bài tập “cân não”, vì rất dễ thiên vị chính mình. Thực tế, chúng ta nghĩ rằng mình biết được điểm mạnh của bản thân, nhưng, hầu hết chúng ta đều đánh giá sai. Tuy nhiên, con người chỉ làm việc hiểu quả khi dựa vào điểm mạnh của mình. Còn không, chúng ta cứ chạy lòng vòng thử hết cái này đến cái khác.

Có lần, tôi rất tự tin với những ý tưởng độc đáo về xây dựng 1 hệ thống flatform. Tin rằng vào sức mạnh có thể dời non lấp bể của ý tưởng, nhưng thật sự chỉ có “xe ủi” mới dời núi được, còn ý tưởng chỉ hướng cho xe ủi đến đâu để làm việc. Và kế hoạch xây dựng cũng tan theo mây khói, vì đó không phải điểm mạnh của tôi và trái với hệ giá trị chính mình. Vì vậy, ý tưởng là một chuyện, còn việc thực hiện bản kế hoạch phụ thuộc vào điểm mạnh, lợi thế của mỗi cá nhân.

Sau đó, tôi tìm hiểu và áp dụng phương pháp để nhận ra “Điểm mạnh” một cách “công bằng, trung thực” của mình là “Phương pháp quan sát và phản hồi giá trị”.

Đầu tiên hãy hỏi “Mình thuộc kiểu người gì?”, “Tôi là người thích đọc hay thích nghe?” Nếu không biết điều này, đó là thảm họa cho mỗi cá nhân.

Ví dụ thế này:
1/Trường hợp 1: Một em chân dài “nổi tiếng đình đám” trong giới showbiz, trước khi bắt đầu cuộc họp với báo chí, em ấy yêu cầu trợ lý thu thập tất cả các câu hỏi từ phía cánh nhà báo, sau đó nhóm trợ lý sẽ giúp em ấy chuẩn bị các câu trả lời 1 giờ trước cuộc họp. Kết quả giới báo chí đánh giá em rất là ……thông minh, kiểm soát được tình hình.

Nhưng sau đó không lâu, em bị bệnh “vạ miệng” trong cuộc phỏng vấn “tính cờ” của 1 anh nhà báo trẻ. Và thế là bị thiên hạ xúm vào chửi là não ngắn, não dài gì gì đó. Vậy em chân dài thuộc kiểu người thích đọc hay thích nghe? – Là kiểu người thích đọc. Bất cứ việc gì phải lên phương chuẩn bị kỹ trước khi diễn ra.

2/ Trường hợp 2: Có CEO nọ, khi có ý tưởng anh ta gọi hết nhân viên vào họp liên tục 2 – 3 giờ, mục đích để nghe anh ta nói, chứ không phải hỏi ý kiến từ họ. Có lúc, anh ta rất giỏi trong những cuộc chất vấn, họp báo thình lình mà không hề chuẩn bị trước. Thì đó là kiểu người thích nghe. Vì vậy, bạn cần hiểu “sếp mình” thuộc tuýp người nào để biết cách “quản lý sếp”. Trường hợp, sếp là người thích nghe, nhưng suốt ngày chúng ta cứ viết báo cáo gửi sếp thì chắc tiêu rồi.

– Tiếp theo “Bạn làm việc với tư cách là người ra quyết định hay thừa hành, tư vấn?”. Tôi nhớ mình đã đọc về trường hợp Tướng George Patton – sỹ quan chỉ huy hàng đầu của quân đội Mỹ trong chiến tranh Thế giới II. Khi cân nhắc ông lên vị trí chỉ huy thì Tổng tư lệnh Mỹ, tướng George Marshall nói “Patton là người thừa hành tốt nhất mà quân đội Mỹ từng sản sinh, nhưng ông ấy cũng có thể trở thành sĩ quan chỉ huy tồi nhất nước Mỹ”. Đó là lý do tại sao nhân vật số 2 trong các tổ chức thường thất bại khi cắc nhắc lên vị trí cao nhất.

– Bên cạnh đó, hãy hỏi chính mình “Tôi thực hiện công việc bằng cách nào?”. “Tôi làm việc dưới áp lực cao hay cần phải làm việc ở môi trường được tổ chức chặt chẽ và ổn định? Tôi làm việc suất sắc khi làm việc 1 mình hay cùng đồng đội?”.
Ngoài ra, một khi chúng ta biết về điểm mạnh của mình, nhưng không thể tồn tại lâu dài ở một tổ chức, thì nên hỏi lại mình “Hệ giá trị cốt lõi của tôi là gì?” Để xác định hệ giá trị này, chúng ta làm bài tập “Nhìn mình trước gương”,

Bạn muốn nhìn thấy mình là con người thế nào vào mỗi buổi sáng soi gương? Bạn muốn nhìn thấy những con người như thế nào trong gương? Về nhân cách đạo đức, thái độ, tầm nhìn. Khi bạn vào doanh nghiệp cống hiến, họ và bạn phải cùng hệ giá trị cốt lỗi, còn nếu không bạn không thể nào cống hiến và phát huy hết năng lực của bản thân.

Đây là câu chuyện có thật về một doanh nghiệp, nơi có sự đối lập về hệ giá trị cốt lõi. Doanh nghiệp tuyển dụng quá nhiều do cơ chế “quen biết”, rất nhiều nhân sự năng lực hạn chế. Tuy nhiên, sếp lớn không sa thải mà tốn thời gian, chi phí để nâng từ không đáp ứng năng lực lên thành “trung bình”. Thay vì biến những người khá trở thành xuất sắc. Khi đó, một anh Phó Giám đốc kiến nghị sàng lọc, sa thải những nhân sự này, đồng thời cải tổ lại một số vấn đề của doanh nhưng không được chấp thuận. Cuối cùng, anh ấy là người ……………..ra đi.
———————————————-
Đút kết ra rằng: mình phải nhận diện chính mình trước khi hành động trong bất kỳ lĩnh vực gì để khi ra trận “Bách chiến bách thắng!”.

                                                                                                               Tác giả

                                                                                                             Kiều Oanh